10 Bí mật của Stephen King


1. Nếu không thành công, sắm một cây đinh bự hơn

    "Tôi và anh trai của mình đều là những người thích đọc sách. Đến một lúc, tôi quyết định muốn trở thành nhà văn, thế là tôi bắt đầu viết truyện trên cái máy đánh chữ cũ. Tôi gửi mấy câu chuyện đó cho các tạp chí và nhận về thư từ chối. Thế là tôi mua cái đinh đóng lên tường và bắt đầu đính mấy cái thư từ chối vào cái đinh mỗi khi tôi nhận được thư từ chối. Đến khi tôi khoảng mười bảy tuổi, thì cái đinh rớt xuống vì quá nặng. Và nếu có một bí quyết thành công nào thì tôi nói rằng hãy sắm cái đinh bự hơn."

2. Viết 6 trang một ngày

    "Mỗi ngày tôi cố gắng viết 6 trang. Trong khoảng thời gian 3 đến 4 tiếng rưỡi đồng hồ, tôi có thể hoàn thành nhiêu đó công việc khá ổn. Cho nên để có một bản thảo tầm 360 trang thì mất khoảng hai tháng làm việc. Tôi biết nghe nó có vẻ cần nhiều sự tập trung....Tôi cũng có nhiều lúc phải đi gặp bác sĩ, hay đi bưu điện, hay đi làm cái này cái kia, nhưng tôi cố gắng hoàn thành 6 trang mỗi ngày."

3. Đến nơi câu chuyện dẫn dắt 

    "Tôi thường để câu chuyện dẫn dắt mình. Tôi không hề có ý định sẽ kết thúc câu chuyện bằng kết cục đen tối. Khi tôi nói với mình rằng trong câu chuyện này người tốt sẽ thua, anh ta sẽ gặp một ma cà rồng đối thủ và biến tất cả mọi người thành ma cà rồng, nhưng mà chuyện chẳng xảy ra như thế. Bởi vì khi tôi để câu chuyện dẫn dắt mình, nó đi tới chỗ kết cục đen tối. Tôi cũng chẳng muốn vậy. Tôi muốn mọi người tìm ra cái kết cho chính họ." 

    "Khi tôi nghe John Irving nói hàng tá thứ về mấy cái mà một nhà văn tốt nên làm. Có một câu như này, đó là khi anh ta bắt đầu câu chuyện, anh ta sẽ viết cái kết của nó trước tiên. Và khi tôi nghe như vậy tôi kiểu như (hành động miêu tả như bỏ súng vào miệng và bóp cò). Bởi vì với tôi điều đó giống như là làm hỏng cái thú vui. Khi viết thường tôi bắt đầu bằng một vài ý tưởng nào đó đến từ nhiều nơi khác nhau, có ý tưởng sẽ dính trong não và mình cứ muốn viết về nó, còn có ý tưởng thì không. Nhưng khi bắt đầu với một ý tưởng mình sẽ bắt đầu khám phá nó, về nhân vật và chuyện gì xảy ra rồi mình thành một phần của câu chuyện đó." 

    "Bạn phải đi theo nhân vật, đi theo câu chuyện mà đó dẫn lối. Điều cuối cùng mà tôi làm là nghĩ về cốt truyện. Tôi nghĩ cốt truyện là cái tệ nhất với nhà văn. Tôi có hứng thú với nhân vật và các tình huống mà nó dẫn dắt câu chuyện hơn...."

4. Những ý tưởng tốt sẽ ở lại

    "Tưởng tượng bạn bỏ vụn bánh vì vào hai cái rá úp vào nhau và bắt đầu lắc nó lên liên tục. Những cái vụn nào còn sót lại chính là những ý tưởng tốt. Y tưởng tốt sẽ ở lại với bạn..."

5. Đầu tiên, bạn đọc và bắt chước những nhà văn khác, sau đó từng chút một bạn phát triển giọng văn riêng

    "Viết văn giống như quá trình tự dạy (self-taught) chính mình. Tôi nghĩ những nhà văn giỏi là những người ham đọc, họ nắm bắt cách kể chuyện hoặc cảm giác từ mấy cuốn sách mà họ đọc. Rồi bắt đầu bằng việc bắt chước phong cách viết của mấy nhà văn mà bạn mê...Từng chút một bạn sẽ phát triển giọng văn riêng của mình."

6. Viết văn là tự thôi miên, cần có thói quen viết

    "Tôi nghĩ việc viết là một kiểu tự thôi miên, và khi bạn bắt đầu ở trong việc tự huấn luyện bằng cách làm đi làm lại một quy trình. Tôi dậy và ăn sáng với vợ, rồi xem CNN, pha một tách trà, rồi ngồi xuống và viêt trong khoảng 3 tiếng rưỡi."

7. Bắt đầu bằng những câu chuyện ngắn, và phát triển chúng thành tiểu thuyết hay kịch bản

"Tôi bắt đầu viêt truyện ngắn khi tôi 18 tuổi, và tôi bán được câu chuyện đầu tiên của mình khi tôi 20. Hầu hết những cái tôi đã viết trong khoảng thời gian đó đều chẳng làm nên gì. Tôi có viết vài tiểu thuyết, nhưng chúng không được chọn, và có cái còn tệ đến nỗi tôi chẳng thèm biên tập lại...Khi tôi bắt đầu viết tôi nghĩ đây là một ý tưởng tuyệt vời cho truyện ngắn, nhưng rồi nó nở phồng thành một cuốn tiểu thuyết."

8. Học cách viết nhiều thể loại khác nhau

    "Ban đầu tôi nghĩ việc viết kịch bản phim thật không giống với viết truyện vì có những suy nghĩ trong đầu mà trong phim không thể hiện...Khi tôi viết được tầm một năm rưỡi, tôi nghĩ mình đã xem nhiều phim nên có thể mình nên viết vài kịch bản, và tôi nhận thấy phim có ngôn ngữ riêng của nó nên tôi đã đọc vài cuốn sách về viết kịch bản và học cách viết. Sau đó khi viết xong tiểu thuyết thứ ba của tôi The Shining, tôi đã viết bản nháp kịch bản cho nó và Stanley Kubrick đã đọc được kịch bản đó và có hứng thú. Nhưng họ nói phải sửa lại, và điều đó ổn với tôi, vì khi đã nhận được hàng ngàn thư từ chối thì bạn thấy điều đó ổn thôi. Đó là một phần của cuộc chơi. Nhưng điều quan trong là bạn được học, từng chút từng chút một."

9. Tìm kiếm những ý tưởng bạn thích viết hoài viết mãi không chán

    "Tôi nghĩ nếu bạn tốn quá nhiều thời gian vào việc nghĩ xem độc giả sẽ thích gì thì bạn sẽ nhận ra rằng họ chẳng thích cái gì bạn viết hết. Tôi chỉ tìm kiếm những ý tưởng mà tôi cảm thấy thú vị, và muốn sống trong nó một thời gian...Tôi chưa bao giờ kết thúc cuốn chuyện của mình và nhủ thầm, 'vậy là xong'. Tôi kết thúc và nghĩ, 'trời ơi, tôi không muốn nói tạm biết với những người này'. Và nếu mọi người cũng có cùng một cảm giác đó, vậy là tôi hạnh phúc rồi."

10. Chìm đắm vào thế giới viết cho đến khi thế giới thực hoàn toàn biến mất

    "Tôi nghĩ điều tệ nhất khi mọi người hỏi tôi rằng anh lấy ý tưởng từ đâu. Tôi chẳng biết mình lấy ý tưởng ở đâu. Và nếu có tôi sẽ nói vì, trời ơi, nó thật tuyệt với tôi. Điều tôi biết là khi tôi bắt đầu ngồi xuống viết, 10 phút đầu tôi sẽ ngửi thấy mùi xác chết, đi ngang qua một cái nhà khỉ, và rồi có cái gì đó "click" và từng chút từng chút một nó dẫn tới cái khác rồi bắt đầu nhanh hơn nhanh hơn...Và rồi thế giới biến mất, và những cái như bạn phải đi đón lũ trẻ, phải đưa chúng tới nha sĩ, tất cả những cái đó tiêu tan hết. Nhưng rồi đến lúc bạn phải bước ra khỏi nó, nếu không bạn sẽ bắt đầu bỏ bữa và chìm vào thế giới đó. Đó là việc mà những kẻ điên sẽ làm, bạn biết tôi nói gì đúng không?"

Nguồn: Youtube

Dịch và Biên Tập: Mèo Quin


Comments

Popular Posts