Khủng hoàng một phần tư
5.12.2020
Một phần tư cuộc đời rồi ư!
bỗng nhiều điều vẫn chưa làm,
Thời gian cứ trôi mãi không thôi.
bỗng Vội Vàng Xuân Diệu
Lại thấm thía vào tận tâm can.
Tràn vào tâm hồn như cơn sóng lũ.
Tràn vào nhà mà chẳng cần xin phép.
Có thể nào bắt lấy thời gian?
Bắt lấy cuộc sống đang chảy trôi,
Và để nó lặng thing,
Thả lỏng và nghỉ ngơi.
Song ôi thôi, không đuổi kịp nữa rồi.
Cuộc sống vút qua kẽ bàn tay.
Ta thấy mình trôi nổi trên một dòng sông.
Không cách chi dừng lại.
Bóp lấy dòng sông
Để ngăn sự chảy trôi?
Ừ thì, có lẽ vậy.
Chỉ nỗi sợ hãi lớn dần trong tim.
Và trở thành ngưới lớn
Bỗng nhiên là gánh nặng.
Vác mãi trên vai những ngày mệt nhoài.
Ôi! cái tuổi trẻ này,
Làm sao cho khỏi hoài khỏi tiếc!
Làm sao cho vừa lòng nhau!
Làm sao trông vắng ngày mai
Cho thoát khỏi những ngày hôm nay!
Bao lâu rồi còn chối bỏ bản thân?
Bao lâu rồi còn chạy trốn trong hèn nhát?
Đi tìm những ảo vọng
Và hạnh phúc trên đôi mắt kẻ khác?
Có lẽ một giây nữa
Một giây vẫn đang thở,
Và hiện hữu nơi trần gian này.
Comments
Post a Comment